“The Romanovs: 1613-1918” của Simon Sebag Montefiore

9 4 / 2022
Đăng bởi: lovebird21c

“The Romanovs: 1613-1918” của Simon Sebag Montefiore

nguồn: New York Times,

biên dịch: Takya Đỗ,

‘The Romanovs: 1613-1918,’ by Simon Sebag Montefiore

 

“The Romanovs: 1613-1918” của Simon Sebag Montefiore

 

 


 

The story of the Romanov dynasty began in 1613 with Michael Romanov, chosen as Russia’s czar in the Time of Troubles, and ended in 1918 with Alexei Romanov, shot alongside his parents and sisters in the basement of a house in the Urals.

 

Câu chuyện về triều đại Romanov khởi nguyên năm 1613 khi Michael Romanov được chọn làm Sa hoàng của Nga trong Thời kỳ Loạn lạc, và kết thúc vào năm 1918 khi Alexei Romanov bị bắn chết cùng với cha mẹ và các chị em gái của mình trong tầng hầm của một ngôi nhà ở Urals.

 

 

 

During the three turbulent centuries that separated these two “fragile, innocent and ailing” boys, the dynasty produced 20 monarchs and several regents, including two rulers of genius — Peter and Catherine, the “Greats.”

 

Trong ba thế kỷ đầy biến động phân cách hai cậu bé “mong manh, ngây thơ và ốm yếu” này, vương triều đã sản sinh ra 20 vị vua và một số vị nhiếp chính, trong đó có hai nhà cai trị thiên tài – Pyotr và Ekaterina, những “Đại đế”.

 

 

 

The czars wielded absolute power and led lives that were truly extraordinary, larger than other lives, consecrated by the mystical mission, the sacred compact between the ruler and Russia — the compact whose roots went deep into the medieval land of peasants and rituals, of myth and religion, of Byzantine icons and golden eagles, yet which survived, virtually unchanged, into the 20th century, until swept away by the ­revolution.

 

Các sa hoàng này đã nắm quyền lực tuyệt đối và sống cuộc đời thực sự phi thường, vĩ đại hơn những cuộc đời khác, được phong thánh bởi sứ mệnh huyền bí: cái giao kèo thiêng liêng giữa kẻ thống trị và nước Nga –  thứ giao kèo đã bắt rễ rất sâu vào miền đất thời trung cổ của nông dân và nghi lễ, của thần thoại và tôn giáo, của những tượng thánh Byzantine và đại bàng vàng, vẫn còn tồn tại hầu như không thay đổi khi bước vào thế kỷ 20, cho đến lúc bị cuộc cách mạng quét sạch.

 

 

 

In his mammoth 744-page opus, “The Romanovs,” Simon Sebag Montefiore, the eminent biographer of Joseph Stalin and Grigory Potemkin, covers the entire dynasty, from its rise to its apogee to its fall — an enterprise that has been accomplished only twice before, for reasons that become apparent just pages into the volume:

 

Trong tác phẩm đồ sộ dài 744 trang của mình, cuốn “The Romanovs: 1613-1918” (“Hoàng tộc Romanov”), Simon Sebag Montefiore, nhà viết tiểu sử kiệt xuất về Joseph Stalin và Grigory Potemkin, đã bao quát toàn bộ triều đại này, từ khi mới khởi lập đến khi sụp đổ – một công trình mà trước nó mới chỉ được hoàn thành hai lần, vì những lý do sẽ trở nên hiển nhiên ngay trong vài trang đầu cuốn sách:

 

 

 

It takes true historical daring to tackle such an immense subject.

 

Phải có bản lĩnh thực sự về lịch sử mới dám động chạm đến một chủ đề lớn lao đến vậy.

 

 

 

The Romanovs inhabited a world of turmoil and excess, “a world where obscure strangers suddenly claim to be dead monarchs reborn, brides are poisoned, fathers torture their sons to death, sons kill fathers, wives murder husbands, . .

 

Hoàng tộc Romanov sống trong một thế giới hỗn loạn và quá dư thừa, “một thế giới nơi những kẻ lạ mặt vô danh đột nhiên tự xưng là những vị vua đã chết tái sinh, những cô dâu bị đầu độc, cha tra tấn con trai đến chết, con giết cha, vợ giết chồng... thợ cắt tóc và nông dân leo lên ngôi vị tối cao”, và còn nhiều nhiều nữa.

 

 

 

. barbers and peasants ascend to supremacy,” and more and more. Endless visions of horror, splendor and absurdity — chopped-off heads soaked in vodka and courtiers traveling with their own portable gardens, children roasted and eaten in pogroms and wedding palaces carved out of ice, courtiers made to dress as chickens and sit clucking for hours and carriages pulled by bears — crowd one another so closely that the sheer concentration of history can become overwhelming.

 

Những ảo ảnh vô tận về nỗi kinh hãi, sự xa hoa tráng lệ và sự phi lý – những cái đầu bị chặt ra ngâm trong rượu vodka và các cận thần đi đó đi đây với khu vườn di động của riêng họ, trẻ em bị quay lên và ăn thịt trong những cuộc tàn sát người Do Thái và những lâu đài tổ chức hôn lễ được tạo bằng băng tuyết, đám triều thần bị bắt mặc giả trang làm những con gà và ngồi kêu cục cục hàng giờ và những xe ngựa do gấu kéo – ngồn ngộn dữ kiện lịch sử đến quá ngợp.

 

 

 

So dense is the material, in fact, that a single page bears the accounts of Czar Alexei’s courtship and marriage, a conspiracy involving accusations of sorcery, the birth of Peter the Great, the Cossack uprising of Stenka Razin complete with Razin’s gruesome execution, and a governmental reshuffle thrown into a footnote; and such pages are far from rare.

 

Quả thực, văn liệu này dày đặc đến nỗi chỉ một trang đã chứa đựng câu chuyện về cuộc tỏ tình và hôn nhân của Sa hoàng Alexei, một âm mưu liên quan đến cáo buộc về ma thuật, sự ra đời của Pyotr Đại đế, cuộc nổi dậy của người Cossack do Stenka Razin lãnh đạo kết thúc với vụ hành quyết Razin khủng khiếp, và một cuộc cải tổ chính phủ được đẩy vào phần chú thích; và những trang như vậy chẳng hiếm gì.

 

 

 

(The footnotes, incidentally, contain some of the liveliest details, so readers are well advised not to skip them.)

 

(Nhân tiện, phần chú thích có chứa một số chi tiết sinh động nhất, vì vậy độc giả được khuyên là không nên bỏ qua.)

 

 

 

The backbone of the narrative, the theme that underlies the wealth of information, is the nature of autocracy, with its daily power struggles, succession troubles, assassination attempts, plots and rebellions.

 

Cốt truyện, hay cái chủ đề làm nền tảng cho rất nhiều thông tin, chính là bản chất của chế độ chuyên chế, với những cuộc tranh giành quyền lực diễn ra hằng ngày, những rắc rối về quyền kế vị, những nỗ lực ám sát, những âm mưu và những cuộc nổi loạn.

 

 

 

Montefiore describes his work as “a study of character and the distorting effect of absolute power on personality,” “a family story of love, marriage, adultery and children” made “extraordinary because power both sweetens and contaminates the traditional familial chemistry.”

 

Montefiore miêu tả tác phẩm của mình là “một nghiên cứu về tính cách và tác động của quyền lực tuyệt đối làm méo mó nhân cách”, “một câu chuyện gia tộc gồm yêu đương, hôn nhân, ngoại tình và con cái” được biến thành “phi thường vì quyền lực vừa làm trong sạch bản chất gia đình truyền thống lại vừa khiến nó bị ô nhiễm”.

 

 

 

Other themes run through the book as well — the treatment of ethnic and religious minorities and the role of chance in history among them — but the author’s investigation into the nature of power, “that mysterious, invisible alchemy of personality, fear and authority,” remains his foremost concern.

 

Những chủ đề khác cũng xuyên suốt cuốn sách – chính sách đối xử với các dân tộc thiểu số và các nhánh tôn giáo nhỏ, cũng như vai trò của sự tình cờ may rủi trong lịch sử giữa bọn họ – song cuộc điều nghiên của tác giả về bản chất của quyền lực, “thuật giả kim bí ẩn, vô hình đó của nhân cách, nỗi sợ hãi và quyền lực”, vẫn là mối quan tâm hàng đầu của ông.

 

 

 

His insights tend to be pithy and sharp.

 

Sự thấu thị của ông có xu hướng súc tích và sắc sảo.

 

 

 

“The vanishing of royal children at the hands of power-hungry relatives has a fitting way of destroying the very power they seek,” he says of the murky death of Ivan the Terrible’s youngest son, Dmitri.

 

“Sự biến mất của đám con cái hoàng gia do bàn tay của những họ hàng thân thích thèm khát quyền lực có một cách phù hợp để tiêu diệt chính cái quyền lực mà họ tìm kiếm”, ông nói về cái chết không minh bạch của Dmitri con trai út của Ivan Bạo chúa.

 

 

 

“As an autocrat becomes older, the struggle for influence intensifies, which in turn makes the sovereign more suspicious and therefore more dangerous,” he comments on the reign of Anna, while the assassination of Paul elicits an aside:

 

“Lúc một kẻ chuyên chế về già, cuộc tranh giành ảnh hưởng càng thêm khốc liệt, điều đó lại khiến cho kẻ chuyên chế này trở nên nghi ngờ hơn và và vì thế trở nên nguy hiểm hơn”, ông bình luận về triều đại của Anna, trong khi vụ ám sát Paul gợi ra một nhận xét ngẫu nhiên:

 

 

 

“A fortress is only as safe as the men who guard it.”

 

“Một pháo đài cũng chỉ an toàn như những người đang bảo vệ nó mà thôi".

 

 

 

Coming from the notable historian of Stalin, such aphorisms carry much weight.

 

Từ miệng một nhà sử học nổi tiếng về Stalin, những câu cách ngôn như vậy rất có trọng lượng.

 

 

 

One may wish for more of them, as well as more overall context, more grounding of the events in the general cultural and economic climate, which is touched upon infrequently and briefly.

 

Người ta có thể mong muốn có nhiều câu như thế hơn, cũng như ngữ cảnh tổng thể hơn, có cơ sở hơn về các sự kiện trong bối cảnh kinh tế và văn hóa chung, được đề cập đến không thường xuyên và ngắn gọn.

 

 

 

But, perhaps inevitably in a study so concentrated, Montefiore’s approach favors facts over analysis and atmosphere.

 

Tuy nhiên, có lẽ là điều không tránh khỏi trong một nghiên cứu quá tập trung, cách tiếp cận của Montefiore thiên về sự kiện hơn là phân tích và giọng văn.

 

 

 

The facts themselves, many of them results of original research, are fascinating enough to speak for themselves, although there are occasional dry patches.

 

Bản thân các sự kiện, rất nhiều trong số đó là kết quả của nghiên cứu gốc, đã đủ hấp dẫn để tự biện minh cho chúng, mặc dù đôi chỗ cũng có những đoạn khô khan.

 

 

 

Wars tend to become chronological lists of commanders replaced, troops moved, fortresses taken and lost, as the same players — ­Sweden, Poland, the Ottomans, later Prussia, France, Britain — jostle for prominence on the great chessboard of Europe and later the world.

 

Những cuộc chiến tranh có khuynh hướng trở thành bản liệt kê theo thứ tự thời gian của các vị chỉ huy bị thay thế, lính tráng hành quân, pháo đài bị đánh chiếm và thất thủ, như những bên tham chiến giống nhau – Thụy Điển, Ba Lan, Ottoman, sau này là Phổ, Pháp, Anh – tranh giành vị trí nổi bật trên bàn cờ vĩ đại của châu Âu và sau này là của thế giới.

 

 

 

Discussions of interior policy at times resemble a relentless parade of back-stabbing courtiers rewarded, dismissed, executed, pardoned, with complex plots and alliances made doubly obscure by complicated family connections, until one can sympathize with the loutish Alexander III, who was prone to shouting, “As for the ministers, the Devil take them.”

 

Những cuộc thảo luận về chính sách đối nội có những lúc giống như một cuộc diễu hành không nghỉ của đám triều thần chuyên đâm lén sau lưng được khen thưởng, bị thải hồi, bị hành quyết, được ân xá, với những âm mưu phức tạp và các liên minh bị làm cho mập mờ nước đôi bởi những mối quan hệ phức tạp trong gia đình, cho đến khi người ta có thể đồng cảm với Alexander III lỗ mãng, người dễ thét ầm lên "Về phần các quan thượng thư, quỷ tha ma bắt họ đi".

 

 

 

Montefiore’s novelistic gift of drawing vivid characters with a few choice words never fails him — a greedy favorite is likened to the “shark that can clean its gills only by eating more,” while an official is described as “snoozing astride foreign policy like a somnolent, sickly sloth”; but, given the encyclopedic nature of the work, minor personalities come and go abruptly, and their individual time on the stage is simply too brief to make them ­distinguishable.

 

Tài năng tiểu thuyết của Montefiore là vẽ nên những nhân vật sinh động với một ít từ ngữ chọn lọc, cái tài năng không bao giờ phụ ông – một sủng thần tham lam được ví như “con cá mập có thể làm sạch hai bên mang của mình chỉ bằng cách ăn thêm nữa”, trong khi một viên quan được miêu tả là “khiến chính sách đối ngoại ngủ gà ngủ gật chân dang ra như một con lười đờ đẫn uể oải”; nhưng, với tính chất bách khoa của tác phẩm này, những nhân vật phụ đến và đi bất chợt, và thời gian của họ trên sân khấu thực sự là quá ngắn ngủi để người ta có thể nhận ra họ.

 

 

 

The main portraits, on the other hand, are invariably memorable.

 

Mặt khác, chân dung các nhân vật chính luôn đáng nhớ.

 

 

 

Here is the red-bearded giant Alexei habitually tossing trussed-up boyars into a freezing river as punishment for their oversleeping his dawn church services; or Peter the Great having a beautiful ex-lover beheaded, then lifting her bloodied head, kissing it on the lips and lecturing the crowd on the windpipe and arteries; or the “Russian Venus” Elizaveta banning her ladies from wearing her favorite color, pink, then punishing a beauty who dared to wear a pink rose in her hair by having her tongue ripped out at a scaffold; or Catherine the Great, in the midst of a predawn revolution that would make her the ruler of Russia, commandeering a French hairdresser to fix her hair (“always important in a coup,” notes the author with a rare flash of humor).

 

Đây là người khổng lồ râu đỏ Alexei thường ném các boyar  [tạm hiểu là quốc công] bị trói gô lại xuống dòng sông băng giá để phạt họ vì tội ngủ quên không tham dự những buổi lễ nhà thờ từ sáng tinh mơ của ông ta; hay Pyotr Đại đế ra lệnh chặt đầu người tình cũ xinh đẹp, rồi nâng cái đầu máu chảy ròng ròng của nàng lên, hôn lên đôi môi ấy và giảng giải cho đám đông về khí quản và động mạch; hay “Nàng Vệ nữ Nga” Elizaveta cấm các tùy nữ của mình mặc màu hồng mà nàng yêu thích, sau đó trừng phạt một mỹ nhân dám cài một bông hồng màu hồng trên tóc bằng cách kéo lưỡi cô này ra trên đoạn đầu đài; hoặc Ekaterina Đại đế, giữa lúc một cuộc cách mạng lúc rạng đông sẽ đưa bà lên ngôi thống trị nước Nga, cho đòi cho một thợ làm đầu người Pháp sửa lại mái tóc cho bà (“cái luôn quan trọng trong một cuộc đảo chính”, tác giả lưu ý với một chút hài hước hiếm thấy).

 

 

 

The rulers’ characters are further enriched by generous quotations from primary sources, including their own letters and diaries.

 

Tính cách của những bậc quân vương đó được làm phong phú thêm bằng các trích dẫn hào phóng từ các nguồn tin hàng đầu, bao gồm cả thư từ và nhật ký của chính họ.

 

 

 

(Peter is forceful and blunt: “Time is death.” Catherine is cautious and manipulative: “One must do things in such a way that people think they themselves want it to be done this way.”)

 

(Pyotr mạnh mẽ và thẳng thừng: “Thời gian là cái chết”. Ekaterina thận trọng và khôn khéo: “Một người phải làm việc theo cái cách mà mọi người cho rằng chính tự họ muốn việc ấy được thực hiện theo cách đó”.)

 

 

 

When the story moves into the 19th century, the age of the three Alexanders and the two Nicholases, the narrative slows down somewhat, taken over by military maneuvers and royal love affairs; yet there is always plenty of interest to keep one’s attention, until, at the turn of the 20th century, the drama intensifies once again as the story reaches the dark sweep of its spellbinding last chapters.

 

Khi câu chuyện sang đến thế kỷ 19, thời đại của ba Sa hoàng đều có tên là Alexander và hai Sa hoàng đều có tên là Nicholas, mạch truyện có phần chậm lại, bị chi phối bởi các cuộc thao diễn quân sự và các cuộc tình vụng trộm của hoàng gia; tuy vậy, luôn có nhiều điều thú vị để thu hút sự chú ý của mọi người, cho đến khi bước sang thế kỷ 20, kịch tính một lần nữa lên đến cao trào khi câu chuyện đi đến sự thanh trừng triệt để rất ám muội ở những chương cuối đầy mê hoặc của nó.

 

 

 

Given the profusion of scandalous events and characters like Nicholas II and Rasputin who have passed from history into myth, it can be a challenge to keep the tone objective, and here Montefiore succeeds with seeming ease, offering a scholar’s well-balanced perspective on some of the more notorious episodes.

 

Căn cứ vào những sự kiện tai tiếng nhiều vô kể và những nhân vật như Nicholas II và Rasputin đã từ lịch sử biến thành thần thoại, thì giữ cho giọng văn khách quan là việc khó khăn, và ở điểm này Montefiore thành công một cách có vẻ dễ dàng khi ông đưa ra quan điểm đúng mực của một học giả về một số trong những tình tiết nhiều tai tiếng hơn.

 

 

 

He dispels the myth of Catherine the Great as the “nymphomaniac of legend,” downplays the possibility that Alexander I faked his own death and casually drops a number of bombshells that remain, appropriately, unexploded; for instance, Catherine, wife of Peter III, claimed that their heir, the future Paul I, born in 1754, was in actuality her lover’s son, prompting a single ­matter-of-fact comment:

 

Ông xua tan cái huyền thoại về Ekaterina Đại đế là “người đàn bà nổi tiếng cuồng dâm”, làm giảm khinh khả năng Alexander I đã tự mình giả chết và vô tình thả một số quả bom mà thật vừa khéo là vẫn không phát nổ; chẳng hạn, Ekaterina [Đại đế], vợ của Sa hoàng Pyotr III, tuyên bố rằng người nối ngôi họ, tức là Sa hoàng Paul I tương lai, sinh năm 1754, thực ra lại là đứa con trai bà có với nhân tình của bà, gợi ra một nhận xét thực tế duy nhất:

 

 

 

“which would make the entire dynasty down to 1917 Saltykov, not Romanov.”

 

“điều đó sẽ biến toàn bộ triều đại này cho đến năm 1917 thành triều đại Saltykov, chứ không phải Romanov”.

 

 

 

The account remains even-keeled throughout, and the last years of the dynasty especially are treated with a restraint and objectivity for which one is grateful.

 

Câu chuyện này vẫn nhất quán từ đầu đến cuối, và những năm cuối cùng của triều đại đó đặc biệt được đề cập với sự kiềm chế và khách quan mà người ta thấy hài lòng.

 

 

 

Overall, while not the easiest introduction to the subject, this monumental work is an essential addition to ­the library of anyone interested in Russian history and the doomed dynasty of Romanovs, “blood-spattered, ­gold-plated, diamond-studded, swash-buckled, ­bodice-ripping and star-crossed.”

 

Nhìn chung, tuy không đóng vai trò một lời giới thiệu dễ đọc nhất về chủ đề này, song tác phẩm đồ sộ này là một sự bổ sung cần thiết cho thư viện của bất kỳ ai quan tâm đến lịch sử nước Nga và triều đại Romanov đã diệt vong, "đổ-máu, mạ-vàng, nạm-kim-cương, phiêu lưu-ly kỳ, thâm-cung-bí-sử và sao-xấu-chiếu-mệnh".


THE ROMANOVS
1613-1918
By Simon Sebag Montefiore
Illustrated. 744 pp. Alfred A. Knopf. $35.

Chia sẻ: